Tôi gọi điện về cho mẹ, mẹ hỏi tôi có đau đầu không, học hành sao rồi, điểm số tốt chứ, Chiêu Anh và tôi vẫn ổn phải không?
Tôi nói tôi không còn đau chút nào, có vẻ đợt châm cứu ở viện Y học dân tộc Tết vừa rồi đã thực sự hiệu quả. Tôi không có quyền nói tôi vẫn đau, nhưng đã dần đỡ sau khi tập thể dục. Mẹ không quan tâm đến việc tôi tập thể dục, tôi đã dần đỡ. Mẹ sẽ chỉ biết tôi vẫn còn đau.
Tôi nói tôi đang có quá nhiều bài tiểu luận. Điểm số không cao nhưng không tồi. Đó là câu trả lời an toàn. "Có quá nhiều bài tiểu luận" nghĩa là gián tiếp khẳng định tôi vẫn đang đi học đàng hoàng, và tôi khá tập trung vào việc học của mình. "Điểm số không cao" là để mẹ tin tôi đang nói thật, vì mẹ biết rõ tính tôi lơ đễnh, ham chơi. "Nhưng không tồi", là để mẹ không phải quá lo lắng vì tôi.
Tôi nói thỉnh thoảng Chiêu Anh có qua nấu cơm, ủi quần áo cho tôi vào cuối tuần. Mẹ tôi cười, bảo tôi đừng có ỷ lại vào nàng quá. Mẹ rất thương nàng. Có lẽ mẹ và nàng cùng cảnh ngộ mất bố từ nhỏ.
Thế đấy! Những câu trả lời của tôi hầu hết đều là dối trá. Mẹ không hay rằng tôi đã biết nói dối từ rất sớm, và trình độ nói dối đã lên tầng thượng thặng mà qua những cuộc điện thoại, mẹ không bao giờ phát hiện được. Hình tượng tôi trong mắt mẹ là một thằng con trai yếu đuối, tình cảm, thích thổ lộ. Tôi phải luôn sống đúng với hình tượng đó. Từ lâu rồi, tôi hiểu rằng thành thực với mẹ có nghĩa là làm tổn thương mẹ. Nhưng tôi đâu còn cách lựa chọn nào khác? Nếu vì sống đúng theo ý mẹ, tôi phải làm tổn thương bản thân mình?
Năm tôi mười ba tuổi, vào dịp hè về thăm nhà, có một đoàn xiếc đến thị trấn. Tôi xin phép mẹ đi xem với một đám bạn trong xóm. Mẹ gật đầu đồng ý. Nhưng rồi mẹ ngồi nhìn ra đường, thấy đoàn người đi xem càng ngày càng đông như kiến cỏ. Trong đầu bà xuất hiện những ý tưởng kinh khủng nhất. Coó thể tôi sẽ bị người ta giẫm đạp cho đến chết, như nhiều vụ tai nàn thường xảy ra trong những cuộc hành hương ở các nước Hồi giáo thường đưa tin trên tivi. Mẹ tôi trở nên hốt hoảng. Như người mất trí, bà lao xuống đám đông đang xem xiếc, rẽ đoàn người ra để tìm tôi. Cuối cùng, bà nghĩa ra một cách. Khi tôi đang háo hức cùng với đám bạn bu lên thanh chấn trên tầng hai để xem cho rõ màn khỉ đi xe đạp sắp bắt đầu, đột nhiên chú hề mũi đỏ cầm micro nói oang oang: :"Trước khi chúng ta đến với chú khỉ Notili biết đạp xe một bánh, chúng tôi xin thông báo: em N.V.N., tên ở nhà là Mickey, ra ngay cánh gà sân khấu có mẹ cần gặp. Xin nhắc lại: em N.V.N., tên ở nhà là Mickey, ra ngày cánh gà sân khấu có mẹ cần gặp...".
Tôi bất ngờ. Tôi choáng váng. Tôi thất thểu bước ra cáh gà trong tiếng cười nhạo không dứt của bạn bè, để Mẹ nắm tay tôi đưa về. Tôi khóc nấc lên khi vừa bước qua cổng nhà. Ba tôi im lặng hút thuốc. Mẹ rón rén nhìn tôi bằng cặp mắt đầy vẻ biết lỗi.
Sáng hôm sau và nhiều hôm sau nữa, bọn trẻ trong xóm cứ đi ngang qua nhà tôi lại hè nhau gào to "Em N.V.N., tên ở nhà là Mickey, học lớp mẫu giáo bé, đi lạc trong rạp xiếc, ra ngay cánh gà sân khấu có mẹ cần gặp...".
Khi tôi lớn lên, nhớ lại, tôi cho rằng ngay lúc đóm chính mẹ cũng không biết được mình đang làm gì, không nghĩ được rằng chuyện đó sẽ ảnh hưởng đến tôi ra sao. Tình yêu của người mẹ dành cho đứa con của mình đôi khi mù quáng đến độ không thể nào lý giải.
Đến mức có đôi lần tôi cho rằng mẹ luôn biết khi nào tôi nói dối. Nhưng mẹ cố thỏa hiệp với bản thân, cố tự đánh lừa chính mình rằng con trai mẹ đang rất ổn.
(Đường còn dài, còn dài... - NGUYỄN THIÊN NGÂN)
Tái bút 1:
Qua lời giới thiệu của Eric Nguyễn mà biết đến Nguyễn Thiên Ngân, lúc thằng em hỏi anh Bảo biết chị Ngân hông, thiệt tình hổng biết mà cái tính sĩ diện trả lời đại ừa cái một, cũng hên là nó không hỏi gì thêm về chị Ngân nữa ^^. Về nhà cũng quên mất tiêu, rồi một thời gian sau đó vô tình nhìn thấy quyển Đường còn dài, còn dài nằm len lõi trong chồng sách mà đã lâu lắm rồi Bảo "quên" đọc, tác giả Nguyễn Thiên Ngân. Lấy ra đọc thử, được một trang, hai trang, ba trang, rồi đến hết :]]. Đọc sách mà cứ thấy ở đâu đó có mình trong đó, mà thật vậy, trước mắt mình đường sẽ vẫn còn dài, còn dài... Thế nhưng ấn tượng nhất trong truyện đối với mình không phải là nhân vật tôi, không phải lão Sói, không phải là câu bạn Tây Tây hoang dã, không phải Trân, cũng không phải chị chủ quán cà phê, mà là Chiêu Anh, tuy rằng nhân vật này chỉ xuất hiện qua lời kể nhân vật tôi, qua vài trang nhật ký của nàng, và chỉ xuất hiện trong khoảng mấy mươi nốt nhạc ở cuối truyện... Ngoài ấn tượng thì nói thật trong mình còn có một chút cảm giác ảm ảnh nữa ^^.
Tái bút 2:
Hẹn sau Tết lên thành phố sẽ tiếp tục đọc các tác phẩm của chị Ngân ^^. Còn Tết này tạm thời đọc cho xong Cuộc đời của Pi để còn trả Pu Pu nữa :]]
Tái bút 3:
Còn nhiều trích dẫn của chị Ngân đã viết từ quyển "Đường còn dài, còn dài..." lắm.
[Trích] Mù quáng đến độ không thể nào lý giải
Reviewed by Bảo Phạm
on
tháng 1 23, 2014
Rating:
Mẹ em với em không hợp nhau lắm vì nói chuyện một chút xíu là cãi nhau. Nhưng em luôn thương mẹ vì em biết mẹ rất lo lắng cho em!
Trả lờiXóaHi vọng trình độ nói dối của anh chưa đạt "tầng thượng thặng" :))). Có thể coi đây là confession cuối năm của anh vậy!
Em chưa tìm đọc được cuốn này, dù có e-book nhưng em không quen đọc như vậy. Chị Ngân xuất bản cuốn này năm 21 tuổi (bằng e bây giờ) nên em tin chắc những truyện ngắn chỉ viết trong này vẫn còn rất nhẹ nhàng so với các truyện và thơ trong những cuốn sau này như 'Kì Nghỉ Của Mỗi Người" và 'Ngày Hoa Hướng Dương", có rất nhiều mối tình tay ba và bối cảnh truyện xảy ra hầu hết ở nước ngoài và Đà Lạt. Chuyện thất tình trong thơ của chỉ cũng nhiều, nhưng được ở chỗ chỉ xoa diu và vực dậy tinh thần người ta sau hồi kể khổ.
Nghe anh giới thiệu Chiêu Anh em tò muốn đọc cuốn này quá :D
Qua Tết đi em, qua Tết lên gọi anh anh cho em mượn đọc ^^. Cuốn này nhẹ nhàng, không có mối tình tay ba, nhưng anh nhớ không lầm cũng có tình một đêm. Trước khi về Tết thì anh đang đọc cuốn Kỳ nghỉ của mỗi người, nhận xét của em về cuốn này thì đúng rồi. Hì.
Xóa